THƠ: CÔ ĐƠN

****

Có công viên nào vắng vẻ
Cho ta một chút không gian ?
Một mình ngồi cùng ghế đá
Gặm nhấm nỗi buồn thênh thang

Có cung đường nào vắng vẻ
Cho ta một chút không gian?
Một mình trên chiếc xe đạp
Lang thang
Lang thang
Miên man

Có sa mạc nào nóng bỏng
Cho ta một góc thở than?
Phả ra từ sâu đáy cõi
Hơi lạnh buốt giá tâm can
Sa mạc nóng thành râm mát
Cho lòng ta bớt bẽ bàng.
Ngày không tên

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

VÔ ĐỀ

TRUYỆN NGẮN: CUỘC ĐIỆN THOẠI NỬA ĐÊM

CÂU CÁ