Biết rằng sinh tử bất kì Biết rằng sống ở, thác về gió mây Biết rằng duyên đứt từ đây Biết rằng lục đạo vần xoay luân hổi Biết rằng Người khổ cả đời Nuôi con chật vật, kiệt đời lo toan Mong cho con những vuông tròn; Bát xô đũa lệch: xót con nghẹn lời 70 năm thoáng thoắt trôi; Phút giây li biệt không lời gửi trao 70 năm, phận ba đào; Sóng xô bỗng bặt, con nào ở bên? Thân rời xa cõi ưu phiền Mẹ đi…để lại vô biên tủi buồn… ! ( 100 ngày không Mẹ)
(Trích: Quà tặng cuộc sống) Cậu bé 11 tuổi và rất thích câu cá. Cậu đi câu cá bất cứ lúc nào có thể và thường ngồi câu ở cái vũng nơi căn lều nhà cậu, nằm trên một đảo nhỏ giữa hồ. Một lần, cậu theo bố đi câu cá vào buổi chiều tối. Cậu mang theo ít giun làm mồi với hy vọng bắt được vài con cá. Cậu móc mồi rồi bắt đầu tập quăng mồi. Lưỡi câu đập thẳng vào mặt nước và tạo ra những gợn sóng nhiều màu sắc trong ráng chiều. Ngồi khá lâu, bỗng cậu cảm thấy cần câu rung lên, rõ ràng có cái gì đó rất nặng móc vào cần câu. Bố cậu quan sát đứa con khéo léo giật cần câu, nhấc lên một con cá đang vùng vẫy. Đó là con cá to nhất cậu bé từng nhìn thấy. Hai bố con nhìn con cá to bự đang quẫy. Người cha nhìn đồng hồ. Mới 8 giờ tối. Còn 4 tiếng nữa mới bắt đầu mùa câu. Ông bảo: - Con trai, con phải thả nó ra đi. Chưa đến mùa câu. - Kìa bố! - Cậu con trai kêu lên. - Sẽ có những con cá khác - Bố cậu bình tĩnh nói. - Nhưng không to như con này! - Cậu bé rên lên. Cậu nhìn quanh hồ. Không có ai, cũ...
Gần 2 giờ đêm. Tôi đang chìm trong giấc ngủ thì chiếc điện thoại đổ chuông nghe đến chói tai. Tôi chột dạ: Ai có chuyện gì mà phải gọi vào lúc đêm hôm thế này? Hẳn phải có chuyện chi không lành? Vì chỉ có chuyện khẩn cấp mới gọi vào lúc nửa đêm như thế. Tôi lo lắng cầm chiếc điện thoại lên. Tên người gọi: A. Nhiên. Tôi tạm thở phào không phải chuyện gia đình. Không biết có chuyện gì mà anh lại gọi tôi bất thường như vậy vì mấy tháng rồi tôi và anh không gặp nhau. -Em à. Anh không tài nào ngủ được. Không còn cách nào, anh đành gọi điện cho em…. Giọng anh ngập ngừng như thăm dò thái độ của tôi. -Không sao!(tôi cố tỏ ra bình thản dù mắt cay xè) -Có việc gì vậy anh? -Khốn nạn đời anh. Anh mất thằng con trai thôi. -Trời ơi ! Sao lại thế! Tôi tỉnh ngủ hẳn. Tôi sợ mình nghe lầm…Con trai anh ư. Tôi cố hình dung về nó trong đầu. Nó trắng trẻo, cao ráo, có tướng hơn bố. Anh cao nhưng đen và gầy gò bởi quanh năm suốt tháng anh cuốc đất, trồng cây rồi lại đắp ao thả cá để khu ...
Nhận xét
Đăng nhận xét